CHÂN NGẮN, SAO PHẢI XOẮN C3.3

CHƯƠNG 3 : lẠNH LÙNG VÀ KIÊU HÃNH ( TIẾP)

 

Mới đến giữa phố, mồ hôi đã đầm đìa cả mặt, một vài người đứng bên đường nhìn tôi, thật lạ, ở đâu ra cái văn hóa chỉ trỏ, bình phẩm người đang gặp hoạn nạn thế nhỉ ? Dù người đó không phải là tôi thì tôi không bao giờ chỉ trỏ như họ cả, vì đơn giản tôi thấy cái việc đứng bàn tán, nhìn ngó những người gặp hoạn nạn như mấy kẻ kia thật là vô tâm và hèn nhát. Đôi giày cao gót và chiếc váy lần này hại tôi thật thê thảm, bước nhanh không được, leo lên đẩy cũng không xong. Tôi cáu đến mức muốn khóc. Ô hay, con gái rất buồn cười, hễ cảm thấy khó khăn một tí là khóc, quá yếu đuối. Đương nhiên, tôi thì khác, mặc dù tôi muốn khóc nhưng chưa bao giờ tôi khóc. Giờ phút này tôi chỉ muốn vứt mẹ cái xe ở đây cho nó thoải mái nhẹ lòng, nhưng chao ôi, mong muốn và thực hiện là hai việc hoàn toàn khác nhau. Trong lúc tôi cong mông lên đẩy, tự nhiên tôi thấy như nhẹ bẫng đi, chiếc xe có vẻ bon hơn. Tôi cười thầm, cuối cùng mày cũng chịu thua chị mày hả ? Thật là oanh liệt. Bỗng một giọng nói quen thuộc vang lên.
– Cô làm cái gì mà như khỉ leo dốc thế hả ?
Cái gì ? Đứa nào dám so sánh tôi với khỉ hả ? Tôi quay ngoắt lại, thủ thế sẵn để cho hắn ăn một cái bạt tai. Nhưng tôi dừng lại kịp, cái giọng xách mé này có ai khác ngoài Hoành Tá Tràng đâu. Tôi hét toáng lên.
– Hoành Tá Tràng !
– Này, cô không biết gọi cái tên nào lịch sự hơn à ?
– Thế là quá lịch sự với anh rồi.
– Vậy, cô tự dắt xe một mình nhé !
Hoành Tá Tràng phủi phủi tay đinh đi, lúc này tôi mới bừng tỉnh, ô hô hô, sao Hoành Tá Tràng lại đi vào đường này nhỉ ? Hôm nay hắn cũng không mặc đồng phục nữa, công nhận nhìn bảnh trai lắm. Tôi dịu giọng lại, mặt tôi như nở hoa.
– À, không, anh Vương Lực Hoành, anh đi đâu thế ?
– Tôi đi đâu cũng phải khai báo cho cô à ?
– Ý tôi là… anh không mặc đồng phục ?
– Hôm nay tôi được nghỉ .
– À, may quá, thế anh vui lòng dắt hộ tôi cái xe ra đầu phố được không ?
– Tốt, thế còn bùi tai. Cô xê qua một bên đi.
Thật, tôi tự khâm phục tài năng diễn xuất của mình quá, thế này mà chẳng đạo diễn nào mới tôi đóng phim mới cú chứ. Hoành Tá Tràng đã bị khuôn mặt giả nai tơ của tôi thôi miên, hắn dắt xe đi một đoạn, rồi ngoái lại nhìn tôi, cười rất đểu giả.
– Này, nhân tiện, cô mặc váy nhìn cũng được đấy !
Chuyện, tôi mà lại. Tôi mặc cái gì chẳng đẹp. Cuối cùng, anh ta vẫn cứ bị nhan sắc của tôi mê hoặc, nhưng đừng tưởng bở nhé, một người xấu xa, nhỏ nhen như anh thì không bao giờ tôi thèm để ý đâu. Hoành Tá Tràng quay lại nhìn tôi lần nữa, anh ta lại tủm tỉm cười ( Tôi biết ngay là hắn mê tôi tít mắt rồi).
– Này, cô sẽ trông khá hơn nếu không có hai cục má đỏ như hề trên mặt đấy !
Tôi nhảy dựng lên, lao về phía chiếc gương xe máy của mình.
– Đâu ? Đâu ? Đâu ? Anh định dìm hàng tôi hả ?
Nhưng, ối giời ơi. Mặt tôi quả đúng có hai quả cà chua đỏ bầm trên má thật. Rõ ràng lúc trang điểm tôi soi gương kinh lắm mà, hay tại phòng quá tối ? hay tại trình độ trang điểm của tôi ?. Tóm lại, không biết là tại cái quái quỷ gì đi chăng nữa cũng chẳng thay đổi được việc tôi có hai quả cà chua trên má.
Hoành Tá Tràng ngửa cổ lên cười như sói hú, còn tôi, tôi vẫn bước đi, nhưng bộ dạng đã không còn lạnh lùng và kiêu hãnh nữa. Vừa đi tôi vừa lấy khăn giấy lau sạch má. Tại sao, lúc nào cũng là thằng cha Hoành Tá Tràng phát hiện ra bộ dạng thê thảm của tôi ? Tôi thù hắn quá. Cuối cùng, xe tôi cũng được sửa xong, với sự trợ giúp của Hoành Tá Tràng, nói chung dù tôi ghét hắn đến mức nào thì tôi vẫn không thể phủ nhận rằng hắn rất được việc. Tôi leo lên xe định đi thì bị Hoành Tá Tràng giữ lại.
– Ê ! Khỉ ! Cô không định trả công tôi à ?
Cái gì, vừa gọi tôi là khỉ hả ? Dám gọi tôi là khỉ rồi lại còn đòi trả công nữa, đồ nhỏ nhen, tham lam, ích kỷ… đồ mặt… vượn ! Tôi rủa thầm một tràng trong bụng. Mắt tôi quắc lên nhìn hắn, hắn hơi chùn lại, nhưng mặt vẫn cười rất nham nhở.
– Anh mà mở mồm ra nói một từ khỉ nữa thì tôi đánh bể răng ra đấy.
– Ơ hay, cô không thích khỉ à ? cô thích vượn hơn hả ?
Trời đất, cha mẹ chồng ơi ! ( À, quên tôi chưa có chồng) tại sao lại nảy nòi ra một thằng trơ tráo, láo toét như Hoành Tá Tràng này chứ. Tôi dựng chân chống xe, đôi dép cao quá khiến tôi loạng choạng, hắn nhanh tay đỡ được.
– Cô khỉ, cô đừng cố quá thành quá cố đấy ! Không biết đi dép cao mà còn bày đặt.
– Mặc xác tôi…
– Ờ, thì đương nhiên, tôi mặc xác cô. Chẳng lẽ tôi lại phải đi theo cô nhặt xác à ? Ai trả lương cho tôi đâu .
Tôi tức đến mức nghĩ mình có thể hộc cả máu mồm ngay được. Hoành Tá Tràng, nếu có cơ hội, tôi sẽ thuê hàng trăm à không, hàng nghìn đứa xã hội đen đến tẩn cho hắn một trận. Đáng tiếc, cơ hội là thứ quá xa xỉ với tôi lúc này. Chẳng lẽ tôi chịu thua, tôi thả cái xe xuống chống nạnh.
– Biến ! Trước khi chị đây nổi điên !
– Lịch sự ghê nhỉ ? Tôi giúp cô toát cả mồ hôi thế mà cô dám ăn nói thế à ? Cô không những đanh đá cá cày mà còn vong ơn bội nghĩa nữa.
Ừ, đanh đá cá cày thì tôi nhận, vì vốn dĩ tôi sinh ra đã thế. Nhưng vong ơn bội nghĩa thì không bao giờ, ơ mà thực ra… thì hình như tôi đang vong ơn thật. Tóm lại là kiểu gì tôi cũng phải nhún lại để đỡ mang tiếng.
– Thôi được rồi, cảm ơn vì đã giúp !
– Tốt. Cô lúc nào cũng thích bị ném đá mới tỏ ra biết điều. Coi như lần này tôi không truy cứu nữa. Tôi cho cô nợ !
Cái gì, lại còn thế nữa, anh ta dám coi tôi như một tên tội phạm à ? Tôi chu môi lên định cãi thì anh ta ngăn lại.
– 9 giờ rồi đấy ! Cô định nghỉ làm để đi chơi với tôi à ?
Trời đất ( Cái thói quen kêu trời không bao giờ tôi bỏ được) tôi rút điện thoại ra, đúng 9 giờ 2 phút, thế là tôi muộn giờ làm tận 1 tiếng 2 phút rồi. Tôi chẳng có thời gian mà cãi cọ với Hoành Tá Tràng nữa, tôi leo tót lên xe, phi đến công ty như tên bắn.
Vừa gửi xe, tôi hớt hải chạy vào, trời ơi đôi giày cao gót như buộc chân tôi lại vậy. Nhưng khi bước vào sảnh, tôi chợt nhớ đến chiến dịch lạnh lùng và kiêu hãnh của mình, không thể để nó thất bại ngay trong ngày đầu tiên ra quân được. Tôi đứng im, chỉnh trang lại trang phục, tóc tai và bước nhưng bước dài như siêu mẫu. Mấy chục con người nhìn tôi đầy ngưỡng mộ. Phải nói rằng, tôi thật sự rất tiếc, nếu chân tôi có thể dài ra khoảng 20 phân và tôi mà biết bơi để tự tin thi phần thi áo tắm thì chắc chắn 100% tôi sẽ đi thi hoa hậu Việt Nam. Và chắc chắn, tôi sẽ đạt ít nhất là danh hiệu á hậu. Thật tiếc cho một người có nhan sắc nghiêng nước đổ thùng mà chân lại ngắn như tôi.

 

******************************************************************************************************************

 

Tôi bước vào phòng cũng với phương châm lạnh lùng, kiêu hãnh đó, cả văn phòng kinh ngạc nhìn tôi. Còn sếp thì gầm lên, lôi tuột tôi vào trong phòng sếp. Tôi nghĩ, sếp đã quá thô bạo với một người mỏng manh như tôi, nhưng cũng phải thông cảm rằng sếp tôi là người không biết nhìn nhận cái đẹp, ông chỉ biết đến tiền thôi.
– Cô làm ăn thế hả ? Biết bây giờ là mấy giờ rồi không ?
– Dạ ! 9h 40 phút ạ !
– Cô còn thản nhiên thế à ? Cô biết mấy giờ khách hàng bên Anh qua đây không?
Sếp thật khinh thường tôi, tôi là đứa có trí nhớ siêu phàm, quên làm sao được. Tôi dõng dạc trả lời.
– Cháu nhớ chứ ! 10 giờ ạ !
– Trời ơi, tôi đến đau tim vì cô mất. Thế bây giờ là mấy giờ.
– Lúc nãy là 9h 40 phút và bây giờ chắc là 9h43 phút ạ.
Lạy trời, giờ tôi mới nhớ ra, thế là tôi còn chưa đầy 20 phút nữa để chuẩn bị. Tôi lao như con thoi ra khỏi phòng, đôi giày cao gót khiến tôi chới với. Còn gì để mà suy nghĩ vào giờ phút này nữa, tôi tháo phăng đôi giày và chạy phăng phăng bằng chân đất trước con mắt ngỡ ngàng của sếp.

 

 

 

Buổi làm việc với khách hàng cuối cùng đã xong xuôi. Hợp đồng đã được ký kết, sếp tôi vui đến nỗi quên luôn việc sáng nay tôi suýt làm hỏng việc. Mọi người trong công ty bắt đầu hò hét chúc mừng. Phải nói thật, từ khi tôi được cất nhắc làm trợ lý cho sếp, nhiều người trở nên thân thiện với tôi hơn, gặp tôi họ cũng tay bắt mặt mừng như kiểu thân thiết lắm ý. Tôi thì chẳng để ý mấy, vì tôi vốn vô vi, chả cần quan tâm người ta nói gì sau lưng mình, cũng chả cần quan tâm họ nói gì về nhau. Mà có quan tâm đi nữa thì rời khỏi văn phòng khoảng ba bước là tôi quên tiệt. Thậm chí, tôi cũng chả cần biết sếp thực sự quý mến hay ghét bỏ mình nữa, cứ xong việc là ok, tôi tót về. Ngẫm lại, thấy mình thật sướng, lúc nào cũng cảm thấy thân nhẹ nhàng như không. Đấy, một người có tâm hồn trong veo, một nhan sắc ưa nhìn như tôi quả là hiếm thấy trong cuộc đời này. Tôi rời khỏi văn phòng với một niềm vui rạng rỡ. Nhìn thấy đôi dép cao gót nằm chỏng chơ dưới gầm bàn mới nhà ra là mình vẫn đang trong chiến dịch lạnh lùng và kiêu hãnh. Tôi xỏ dép vào, mặc dù cảm giác như đang đứng trên một đôi cà kheo nhưng tôi vẫn thẳng lưng và bước ra khỏi cửa với tư thế không thể nào kiêu hãnh hơn.

 

 

Tôi là thế, với những kế hoạch đã đặt ra tôi không bao giờ bỏ cuộc, kể cả việc tôi phải đi đường vòng, đường tắt hay thậm chí là chui vào rừng, tôi vẫn muốn mình thực sự cán đích. Nói thế thực ra là nói cho văn hoa tí thôi, thực chất của vấn đề đó không nằm ngoài hai chữ “ngang bướng”, mẹ tôi vẫn nói, thật vô phúc cho đứa nào lấy được tôi. Còn tôi thì nhất định không đồng ý quan điểm đó, tôi nghĩ, ai đó cưới được tôi thì cứ coi như là phúc tổ bảy mươi đời. Nhắc đến chuyện cưới xin, thế là tôi lại nhớ đến Lãng Tử, tim tôi lại nhoi nhói như bị kiến cắn. Tôi hờ hững bước xuống tầng 4, và tự hứa với lòng mình rằng chỉ đi qua thôi, không bao giờ đứng lại tìm như những lần trước. Mặc dù vậy, hứa là chuyện của miệng còn làm hay không lại là việc của chân cơ. Tôi không điều khiển được chân của mình, vì nó nhất định đứng im tại đó.

 

 

Một phút sau, sau khi đã liếc đến lác mắt cả tầng bốn để tìm hình bóng Lãng Tử nhưng không thấy đâu. Tôi lại tiếp tục kiêu hãnh bước vào thang máy và phi xuống nhà để xe. Nhưng trời quả không phụ lòng người, trong lúc tôi đang loay hoay lôi cái xe đang nằm chết chẹt trong một đống xe khác thì Lãng Tử đi đến. Anh kéo dịch cái xe Vespa đỏ bên cạnh và lôi con xe ghẻ của tôi ra. Trong khoảnh khắc đó, tôi lại thêm một lần chết đứ đừ vì sự galant của anh, đã đẹp trai mà còn galant nữa thì ai mà không mê cơ chứ. Tôi bối rối cảm ơn, anh nhoẻn miệng cười. Nhất định là anh đã thấy tôi gặp khó khăn nên mới đến cứu, tôi quả không ân hận vì đã yêu thầm nhớ trộm anh. Nhưng, thật không thể ngờ, anh từ từ dắt chiếc vespa đỏ ra. Tôi kinh ngạc quá đỗi, cái Camry của anh đâu rồi ? Sao anh lại phải đi xe máy ?. Không lẽ vì cần tiền lấy vợ nên anh đã phải bán nó rồi ? Ôi, Lãng Tử ơi là Lãng Tử nếu anh lấy em thì anh đâu có phải bán ô tô như cưới cô ta, thậm chí, anh mà lấy em mẹ em còn phụ nguyên cho anh cả một cái Camry xin hơn nữa cơ. Tôi hỏi với giọng an ủi hết sức.
– Ơ, sao anh lại…
Dường như hiểu được ý của tôi, Lãng Tử cười.
– Hôm nay tôi đi xe của vợ, nhân tiện sửa sang lại một chút.
Tôi suýt hét lên, thật là đáng thất vọng. Anh đi sửa xe cho vợ anh chứ sửa xe cho tổng thống cũng thế, việc gì phải khai cho tôi biết. Lãng Tử lại làm tổn thương tôi thêm một lần nữa, tôi định hỏi cho ra nhẽ, tại sao không lấy tôi? Hả ? Nhưng tôi nhớ ra, mình đang trong chiến dịch lạnh lùng và kiêu hãnh. Phải cho người ta thấy gạt mình sang một bên là một sai lầm, phải xinh đẹp hơn và ngẩng cao đầu hơn. Tôi gật đầu với anh như kiểu điều đó là con muỗi, tôi dắt xe ra khỏi nhà xe, tất nhiên là với tư thế đầy kiêu hãnh rồi. Lãng Tử đi sau tôi, đến lúc ra đến cửa nhà để xe, trước khi lao vút xe đi, Lãng Tử đã kịp ngoái lại nói với tôi.
– Cô Phương, cô dạo này đẹp lên nhiều đấy !
Tôi sững sờ nhìn theo chiếc Vespa đỏ vừa lướt qua mặt. Thật hay mơ đây ? Cuối cùng thì anh ấy cũng nhận ra vẻ đẹp tiềm ẩn của mình. Tôi thầm nghĩ, vậy là chiến dịch lạnh lùng và kiêu hãnh của mình đã bắt đầu có tác dụng. Tôi vui sướng giơ hai tay lên trời và hét lên.
– A….a…
Chiếc xe đổ rầm xuống chân, tôi đau đớn ngã vật theo nó. Thế là toi, tại sao trong lúc vui mừng nhất không bao giờ tôi nhớ ra mình đang làm gì và đứng ở đâu nhỉ ? . Kết quả của vụ ăn mừng tai hại đó là cái chân sưng tấy của tôi và một vết xước dài ngoằng. Tôi đành gửi xe lại công ty và lết từng bước ra cổng. Tôi nhấc điện thoại lên gọi cho Bi Ve, Bi Ve nghe giọng tôi thều thào biết ngay là có chuyện, không cần nói lằng nhằng, nó chỉ hỏi “mày đang ở đâu” và phi xe đến. Nó nhìn cái chân đau của tôi và hỏi.
– Chiến dịch thất bại à ?
– Không ! Thành công ngoài mong đợi.
Bi Ve trố mắt nhìn tôi, tôi ra vẻ bí mật leo lên xe nó. Vậy là xong, coi như ngày đầu tiên ra quân chiến dịch lạnh lùng và kiêu hãnh đã thành công một nửa. Nếu, không gặp phải thằng cha Hoành Tá Tràng và cái chân tôi bị đau thì coi như thành công 100%.

About these ads

4 thoughts on “CHÂN NGẮN, SAO PHẢI XOẮN C3.3

  1. Pingback: [Sách mới]: Chân ngắn, sao phải xoắn? | BachVietBooks

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s